Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

GIỚI ĐỨCTHỨ 6

THÂN HÀNH THIỆN LY THAM KHÔNG TRỘM CƯỚP

KHÔNG TRỘM CƯỚP” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, có tôn giáo hay không tôn giáo, mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này đều cần phải học hiểu và sống đúng đức hạnh này.
Đây là một giới luật dạy về đức hạnh trong những đức hạnh mà các bạn cần phải học hiểu và sống đúng những đức hạnh này như trên đã nói, để không làm khổ mình khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Đàng.
GIỚI ĐỨC KHÔNG TRỘM CƯỚP
“KHÔNG TRỘM CƯỚP” là một giới đức lìa tâm tham ác thuộc về thân. Giới này ngăn chặn hai hành động hung ác vô đạo đức mà các bạn cần phải hiểu nghĩa cho rõ ràng để không phạm phải vào những lỗi lầm này:
1- Trộm là một hành động lén lút rình mò chờ người khác không lưu ý mà lấy của cải tiền bạc.
2- Cướp là một hành động hung ác ngang nhiên xông vào nhà lấy của người khác, nếu chủ nhân có sự cản trở thì ra tay giết hại không chút lòng thương xót.
Người có đạo đức lìa tâm tham ác thì không bao giờ có những hành động ác độc trộm cướp giết người như vậy, chỉ có những người còn mang bản chất của loài ác thú tham lam ác độc mới làm những việc trộm cướp. Các bạn là những người chấp nhận đạo đức, lấy đạo đức làm sự sống cho mình thì cần phải tránh xa những hành động tham lam trộm cướp này, vì những hành động tham lam trộm cắp ác độc này nó xấu xa, đê tiện và độc ác, nó tồi tệ lắm, nó làm cho nhiều người phải khổ đau và mất mạng.
Khi chúng ta chưa hiểu đạo đức nhân bản - nhân quả thì thường hay vô tình tham lam sinh ra trộm cướp lấy của không cho. Còn khi đã hiểu đạo đức rồi thì nhất định thà chết đói, chứ không bao giờ trộm cắp cướp giựt lấy của không cho. Phải không các bạn?
Hành động trộm cướp giết người, pháp luật Nhà nước sẽ kết án tù tội chung thân, hoặc tử hình nếu là tội cướp của giết người.
Còn về phần đức hạnh làm người thì những người này không xứng đáng làm người chút nào, họ chỉ mang lốt người nhưng bản chất của họ là bản chất của loài ác thú. Vì vậy, các bạn nên đề phòng những hạng người này, họ là những kẻ “Mặt người mà lòng thú”, họ là một loài động vật hung ác nhất trên hành tinh này, các bạn cần nên tránh xa, họ là những người vô đạo đức, vô liêm sỉ v.v..
GIỚI HẠNH KHÔNG TRỘM CƯỚP
“GIỚI HẠNH KHÔNG TRỘM CƯỚP” là một oai nghi tế hạnh không có trộm cướp, là một hành động lìa xa tâm tham thật là tuyệt đẹp và cao quý, một oai nghi tế hạnh mà ai ai cũng đều mến phục yêu quí v.v..
Hiện giờ đức và hạnh lìa tâm tham ác này rất hiếm. Vì thế, hành động cướp của giết người thường xảy ra khắp mọi miền đất nước nói riêng, còn nói chung thì nạn trộm cướp khắp nơi trên thế giới không có nước nào không có trộm cướp. Trộm cướp có nhiều hình thức khác nhau mà báo chí hằng ngày đều đăng tin tức, nhất là những nơi thành phố đông người, nạn cướp giựt quá lộng hành, không ngày nào là không có cướp giựt.
Xét ra nạn trộm cướp khắp nơi trên thế giới đã xảy ra đều do nền giáo dục của loài người không quan tâm đến đạo đức nhân bản - nhân quả, nên không những xảy ra trộm cướp giết người mà còn xảy ra nhiều vụ khủng bố giết người hàng loạt thật là kinh khủng.
Do không quan tâm đến đạo đức nhân bản - nhân quả nên chiến tranh thế giới lúc nào cũng có, biết bao nhiêu sinh mạng con người chết một cách oan uổng trong lằn tên bom đạn của chiến tranh.
Do không quan tâm đến đạo đức nhân bản - nhân quả nên thời tiết không thuận hòa, cho nên mưa không thuận, gió không hoà thường xảy ra hạn hán, lũ lụt, động đất thiên tai, hoả hoạn, khiến biết bao nhiêu người sống màn trời chiếu đất, chết một cách đớn đau và oan uổng.
Do không quan tâm đến đạo đức nhân bản - nhân quả mà con người phải chịunhiều tai ương hoạn họa, bệnh tật nan y không thuốc thang trị dứt, nhất là bệnh thời đại.
Do không quan tâm đến đạo đức nhân bản - nhân quả mà thời tiết ngày càng khắc nghiệt nóng lạnh mưa nắng, gió bão thất thường. Tương lai cuộc sống của con người như đã đi gần đến mé hố thẳm mà không hề ai hay biết.
Khoa học chỉ là một sự phát minh nhỏ bé còn hạn cuộc trong không gian và thời gian thì làm sao khám phá những điều bí ẩn trong vũ trụ nhất là sự sống trong hành tinh này, thế mà các nhà khoa học tự tin nơi khoa học, cho rằng chỉ có khoa học là tiêu biểu nhất của cuộc sống con người thì không đúng. Khoa học không đủ khả năng giải thích về tâm linh được, nhưng tâm linh giải thích được khoa học, chứng minh được khoa học, đó là đạo đức nhân bản - nhân quả - sống không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai.
Ngay bây giờ loài người không thức tỉnh, cứ nghĩ tưởng rằng khoa học sẽ giải quyết mọi mặt cho cuộc sống loài người thì điều này là một tai họa. Các bạn nên nhớ “khoa học không có đạo đức là khoa học tiêu diệt loài người”. Một bằng chứng hiển nhiên, con người chết vì bom đạn, chết vì những chất hóa học. Khoa học đã làm môi trường ô nhiễm, người ta chết vì bệnh tật, người ta chết vì vật chất của khoa học, vật chất khoa học đang nuôi lớn tâm tham dục của con người, vì thế, nạn trộm cướp giết người không gớm tay thường xảy ra khắp nơi v.v.. Đấy không phải khoa học giết người sao?
Còn tôn giáo thì sao? Tôn giáo mà không khoa học là tôn giáo mê tín, tạo thần quyền lừa đảo con người, nhất là ru ngủ con người vào cõi mộng Cực Lạc, Thiên Đàng, Niết Bàn, Phật tánh v.v.. Do đó, làm hao tài tốn của và công sức của con người biết bao nhiêu kể sao cho hết. Xét cho cùng tôn giáo có đem đến những gì lợi ích thiết thực cho con người đâu hay chỉ đem đến những điều mê tín nhảm nhí hay cuồng tín mất trí tuệ dám hy sinh chết một cách oan uổng của một kiếp người. Cho nên, tôn giáo làm được những gì cho cuộc sống con người trên hành tinh này. Tôn giáo mang đến những tai hại cho loài người rất lớn. Nếu không có tôn giáo thì làm gì dân Do Thái bị giết, thì làm gì có những cuộc Thánh chiến mà máu xương của con người như sông, như núi v.v..
Hằng ngày chúng ta đã chứng kiến trong cuộc sống này, con người sống vẫn mang đầy những nỗi ê chề khổ đau vì chiến tranh, vì khủng bố, vì cướp của giết người, vì rượu chè say sưa, nghiện ngập, vì cơm ăn áo mặc, vì bệnh tật, thiên tai, hạn hán, bão lụt, động đất v.v..
Bởi vậy, không có đạo đức nhân bản - nhân quả nên nạn trộm cướp xảy ra khắp nơi trên hành tinh này khiến cho cuộc sống của con người bất an.
Những hành động trộm cướp là những hành động đáng chê trách, là những hành động xấu xa hung ác, tàn bạo, là những hành động của loài ác quỷ, là hành động không được loài người chấp nhận.
Làm con người phải chấm dứt ngay những hành động ấy, con người không thể làm một loài ác quỷ đầu trộm đuôi cướp như vậy.
“GIỚI HẠNH KHÔNG TRỘM CƯỚP” không chấp nhận những hành động trộm cướp, kết án những hành động trộm cướp vào tử tội (ba La Di) muốn bảo đảm sinh mạng của con người, muốn cho xã hội có trật tự an ninh, muốn đất nước phồn vinh thịnh vượng thì đạo đức nhân bản - nhân quả phải được soạn thảo trở thành môn học quan trọng nhất trong các trường học để giáo dục con em, mầm non của Tổ Quốc. Và đạo đức nhân bản – nhân quả còn phải được phổ cập rộng rãi khắp nơi từ thành thị đến nông thôn, từ hang cùng đến ngõ hẹp để mỗi người dân hiểu biết và sống có đạo đức.
Ngành pháp luật nên kết án tội trộm cướp phải vào tội tử hình như giới luật Phật, có như vậy thì hành tinh này mới bảo tồn sự sống của con người. Nếu pháp luật không nghiêm trị những người phạm tội trộm cướp này thì xã hội không bao giờ được bình an.
GIỚI HÀNH KHÔNG TRỘM CƯỚP
Muốn giữ gìn giới hạnh này được nghiêm chỉnh thì các bạn hãy tu tập pháp môn như lý tác ý. Vậy hằng ngày phải tác ý câu này “Không có trộm cướp, chấm dứt trộm cướp, trộm cướp là một hành động xấu ác làm khổ mình khổ người và làm khổ cả hai, phải chấm dứt ngay liền”. Nhờ có tác ý như vậy nên tâm thấm nhuần đức hạnh “GIỚI LUẬT KHÔNG TRỘM CƯỚP”.Từ đó con người mới thật sự là con người, không còn là ác quỷ nữa.
________
Trưởng lão Thích Thông Lạc. VĂN HÓA PHẬT GIÁO TRUYỀN THỐNG, Nxb. Tôn Giáo, 2011.
Link: https://mega.co.nz/#F!GAlhxQzb!BSKFU3OVmIdPfkQ0AS6oCw

TÓM TẮT GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ TỲ KHEO TĂNG VÀ TỲ KHEO NI

- GIỚI THIỆU NHÓM GIỚI LUẬT SƠ THIỆN THỨ TƯ









- GIỚI THIỆU NHÓM GIỚI LUẬT SƠ THIỆN THỨ NĂM 

TÁM GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ II: TỲ KHEO TĂNG VÀ TỲ KHEO NI

1/ Từ bỏ nói hai lưỡi.






6/ Thoải mái trong hòa hợp.

7/ Hân hoan trong hoà hợp.



- GIỚI THIỆU NHÓM GIỚI LUẬT SƠ THIỆN THỨ SÁU

GIỚI THIỆU NHÓM SƠ THIỆN THỨ TƯ: BẢY GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ TỲ KHEO TĂNG, NI THỨ NĂM

Sau khi được nghe đức Phật trình bày đức hạnh của giới luật thì vua A Xà Thế phải chấp nhận và ca ngợi tán thán những kết quả thiết thực hiện tại của Sa Môn hạnh thật là rất tuyệt vời. Vua A Xà Thế hỏi Phật:

“- Bạch Thế Tôn”! Có thể cho biết một kết quả thiết thực hiện tại khác nữa của hạnh Sa Môn, vi diệu hơn, thù thắng hơn những quả thiết thực hiện tại của Sa Môn vừa kể trên không?”.
Khi Vua A Xà Thế hỏi đức Phật như vậy thì đức Phật trả lời:
 “- Này Đại vương hãy lắng nghe và khéo tác ý Ta sẽ giảng.
Này Đại vương thế nào là Tỳ kheo giới hạnh cụ túc?
Ở đây, này Đại vương, Tỳ kheotừ bỏ nói láo, tránh xa nói láo, nói những lời chân thật, chỉ trên sự thật, nói những lời chắc chắn đáng tin cậy, không nói lường gạt, không nói phản lại với đời. Như vậy là giới hạnh củavị ấy trong giới luật”.
Bảy giới này là những hành động đạo đức Thánh hạnh thuộc về ngôn ngữ làm Người, làm Thánh, nó chỉ rõ hành động lời nói sống đúng Phạm hạnh của những bậc Thánh Tăng, Thánh Ni và Thánh cư sĩ mà người thế gian không thể sống và làm được, chỉ có những bậc ly trần thoát khổ mới chấp nhận bảy đức hạnh “Ly ác khẩu, diệt ác pháp này” này.
Nếu các bạn sống giữ gìn đúng bảy giới đức hạnh ly ác khẩu, diệt ác pháp này thì khẩu nghiệp của các bạn rất thanh tịnh và được mọi người tin yêu. Các bạn đi đến đâu đều nhiếp phục mọi người tin tưởng nơi các bạn. Lời nói của các bạn có giá trị rất cao, nhờ đó uy tín của các bạn đầy đủ trọn vẹn. Bạn có biết không?
________
Trưởng lão Thích Thông Lạc. VĂN HÓA PHẬT GIÁO TRUYỀN THỐNG, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!GAlhxQzb!BSKFU3OVmIdPfkQ0AS6oCw

GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ THỨ 1

TỪ BỎ NÓI LÁO


TỪ BỎ NÓI LÁO” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, có tôn giáo hay không tôn giáo mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này đều cần phải học hiểu và sống đúng giới đức này.
Đây là một giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ trong những đức hạnh làm Người, làm Thánh mà các bạn cần phải học hiểu và sống đúng những đức hạnh này để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Đàng.
GIỚI ĐỨC THÀNH THẬT TỪ BỎ NÓI LÁO
 “TỪ BỎ NÓI LÁO” là giới đức, nó thuộc về “ĐỨC THÀNH THẬT”, nó là một hành động đức hạnh về miệng, miệng là nơi xuất phát nhân quả thiện ác hay nói cách khác miệng là đường đi lối về của nhân quả. Vì vậy, làm người các bạn nên cẩn thận về lời nói của mình, không được ăn nói bừa bãi, trước khi nói cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng rồi mới nói, không được nói đùa, nói đại, không được nói giỡn, nói cợt, khi nói ra lời nói phải nói nghiêm túc, êm ái, nhẹ nhàng, ôn tồn, nhã nhặn, lời nói phải thành thật, không được nói những lời cộc cằn thô lỗ, mạt sát người khác, không nói những lời tục tĩu, thiếu văn hóa, không nói những lời hung dữ, ác khẩu, không nói những lời phách lối, không xưng hô những lời mày, tao, nó, hắn v.v.. không nói thêm bớt, không nói xấu người khác, không vu oan, giá họa cho người khác. Có như vậy thì nhân quả mới tốt đẹp cho cuộc sống của các bạn.
Biết rõ nói láo là một hành động thiếu đạo đức thành thật thường làm khổ mình. Làm khổ mình là làm mất uy tín của mình đối với mọi người, khi người ta phát giác ra mình là người nói láo thì họ tránh xa mình, không chơi thân với mình nữa, tuy ngoài mặt họ không nói ra nhưng họ rất dè dặt cẩn thận đối với các bạn đấy!
Người nói láo như những vật đồ bỏ, người ta không còn dùng được.
Xưa Đức Phật dạy La Hầu La: “Này La Hầu La, người nói láo như nước rửa chân không có dùng vào việc gì được, cần phải đổ bỏ”. Người nói láo cũng như nước rửa chân, không thể dùng vào việc gì khác được. Vì người nói láo là người không có đạo đức. Người không có đạo đức thì với việc ác nào họ cũng làm được. Cho nên, đối với những người nói láo thì cần phải tránh xa, lìa xa. Không nên thân cận với những người này.
Làm người các bạn không nên nói láo. Không nói láo các bạn là những người thành thật. Có đúng như vậy không các bạn?
Trong xã hội loài người, người nào giữ trọn lòng tin yêu của mọi người thì không bao giờ nói láo, nhưng nói thành thật rất khó chứ không phải dễ. Có điều nói thành thật rất có lợi cho mình, cho người, nhưng cũng có điều nói thành thật rất có hại cho mình, cho người, có khi hại cả hai. Trong chiến tranh khi quân đội Mỹ đi ruồng bố hỏi: có Việt Cộng trong nhà không?
Nếu bảo rằng không là nói láo, còn nếu bảo có là tai hại cho mình, cho người, cho cuộc cách mạng giải phóng quê hương, còn làm thinh không nói thì chúng nghi ngờ bắt mình tra tấn, đánh đập. Vì thế, nói thật không phải dễ trước những hoàn cảnh phải im lặng như Thánh mới bảo tồn được đức thành Thật.
Một trăm người buôn bán thì một trăm người đều nói láo cả, không có một người nào là không nói láo.
Hầu hết, con người sống trên hành tinh này đều nói láo. Một nhà truyền giáo chưa bao giờ thấy Phật, thấy Đức Chúa Trời, thấy Ngọc Hoàng Thượng Đế, cũng chưa bao giờ biết Thiên Đàng, Cực Lạc ở đâu. Họ đều nói không thật, họ giảng nói giống như họ đã từng sống ở đó và gặp các Ngài. Cho nên, nhà truyền giáo, nhà học giả thuyết giảng kinh sách Phật, Thánh, Tiên đều là những người nói láo.
Có một số Thiền sư miệng, tu hành chưa tới đâu, lớn tiếng nói như là mình đã nhập thiền, nhập định. Không biết Phật tánh có hay không có, chỉ dựa vào tưởng giải của người xưa phát ngôn bừa bãi tỏ ra như mình đã kiến tánh thành Phật. Phật gì mà ăn ngủ phi thời? Còn thích chùa to Phật lớn y áo đẹp sang, còn thích xe cộ, ti vi, tủ lạnh, máy điều hòa v.v.. Cho nên, những hạng người này toàn là nói vọng ngữ.
Kinh sách nói có linh hồn người chết, có thế giới siêu hình, có Thiên Đàng, Cực Lạc, có cõi Trời, cõi Thánh, cõi địa ngục có vua Diêm Vương v.v.. Đó là kinh nói láo.
Người thuyết giảng mà tu chưa chứng là người thuyết giảng nói láo, làm người các bạn nên cảnh giác đề cao những hạng người nói láo này. Những kẻ nói láo này là những kẻ háo danh.
Làm người khi làm được những gì thì sẽ nói, còn chưa làm được những gì thì im lặng như Thánh.
Người ở đời hay trách kẻ nói nhiều, vì nói nhiều làm thế nào cũng sơ sót nói không thật. Điều đó là một điều hiển nhiên và đó cũng là một kinh nghiệm ngàn đời. Kẻ nói nhiều là kẻ hay nói láo, nói không thành thật v.v..
GIỚI HẠNH TỪ BỎ NÓI LÁO
 “GIỚI HẠNH TỪ BỎ NÓI LÁO” là giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ từ bỏ nói những lời không thật. Phần đông con người theo khẩu nghiệp mà nói, nên thường nói đại, nói không suy nghĩ. Cho nên, người nào cũng có nói láo không ít thì nhiều, tức là nói láo nhiều hoặc nói láo ít chứ không ai khỏi nói láo.
“GIỚI HẠNH TỪ BỎ NÓI LÁO” là một lời khuyên nhắc từ bỏ nói láo, nói láo là một hành động khẩu nghiệp ác. Một hành động khẩu nghiệp ác xấu tạo nhiều điều không tốt, thiếu thành thật với mình với người khác, thật không xứng đáng làm người chút nào. Các bạn quyết tâm dứt khoát phải từ bỏ nói láo, thà có thể chết, chứ nhất định không nói láo. Có như vậy mới trở thành người có đạo đức ngôn ngữ.
Vì oai nghi tế hạnh đạo đức thành thật, khi có một điều không thể nói thật được thì các bạn nên im lặng. Im lặng như Thánh hoặc đánh trống lảng nói sang chuyện khác.
Muốn từ bỏ sự nói láo thì chúng ta nên tập ít nói, nói càng ít càng tốt, cho nên đệ tử của đức Phật, thường được Ngài khuyên dạy: phải sống độc cư, độc trú, độc hành, tránh hội họp, tránh nói chuyện, thường sống một mình nơi vắng vẻ như con tê ngưu một sừng.
Người nào muốn không nói láo thì nên theo lời dạy trên đây mà giữ hạnh độc cư, độc trú, độc bộ, độc hành cho trọn vẹn. thì sẽ không bao giờ nói láo. Và như vậy các bạn sẽ là những người tốt, người có đạo đức nhân bản – nhân quả.
Người hay nói nhiều chúng ta nên tránh xa vì họ là người ác, họ là những người không tốt, họ là những người thiếu thành thật. Người thiếu thành thật là người sẽ làm tất cả điều ác.
“TỪ BỎ NÓI LÁO” là một oai nghi tế hạnh đạo đức có sự quyết định dứt khoát không bao giờ nói láo.
“TỪ BỎ NÓI LÁO” là một oai nghi tế hạnh có sự hiểu biết rõ ràng, nói láo là một điều tai hại không ích lợi cho mình cho người và cho cả hai.
GIỚI HÀNH TỪ BỎ NÓI LÁO
 “TỪ BỎ NÓI LÁO” là một phương pháp tác ý để chủ động điều khiển khẩu hành từ bỏ nói láo. “TỪ BỎ NÓI LÁO” không thể là một lời nói suông mà là tiếng kêu gọi tận trong lòng của chính mình. Vì thế, khi nghe tiếng gọi “TỪ BỎ NÓI LÁO”, đánh thức lương tâm chúng ta phải chấm dứt ngay không được nói láo.
“TỪ BỎ NÓI LÁO” là đạo đức ở nơi miệng của mỗi người, nếu mọi người không giữ gìn miệng cẩn thận thì đạo đức sẽ không bao giờ có. Đạo đức không bao giờ có thì luôn luôn làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sanh nữa. Vì thế hằng ngày nên tác ý câu: “TA PHẢI TỪ BỎ NÓI LÁO”.
________
Trưởng lão Thích Thông Lạc. VĂN HÓA PHẬT GIÁO TRUYỀN THỐNG, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!GAlhxQzb!BSKFU3OVmIdPfkQ0AS6oCw

GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ THỨ 2

TRÁNH XA NÓI LÁO


TRÁNH XA NÓI LÁO” là một hành động đạo đức ngôn ngữ làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, có tôn giáo hay không tôn giáo, mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này đều cần phải học và sống đúng đức hạnh này.
Đây là một giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ trong những đức hạnh làm Người, làm Thánh mà các bạn cần phải học hiểu và sống đúng những đức hạnh này để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Đàng.
Các bạn biết không? Trong vũ trụ này không bao giờ có cõi Cực Lạc, Thiên Đàng thật. Cõi Cực Lạc, Thiên Đàng chỉ là cõi ảo tưởng mà thôi. Nếu con người không tự xây dựng cho mình cõi Cực Lạc, Thiên Đàng thì không bao giờ có. Nhưng muốn xây dựng cõi Cực Lạc, Thiên Đàng thì các bạn phải xây dựng cho mình một nền đạo đức nhân bản – nhân quả. Nếu không xây dựng đạo đức cho mình thì cảnh thế gian này là địa ngục, đầy dẫy muôn vàn tội lỗi và khổ đau không bao giờ dứt. Muốn được vậy trước tiên các bạn phải tránh xa nói láo.
GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ TRÁNH XA NÓI LÁO
“TRÁNH XA NÓI LÁO” là đức hạnh ngôn ngữ thành thật. Người nói láo là người xấu ác, người vô đạo đức thành thật, người không xứng đáng làm người, vì thế chúng ta cần phải tránh xa nói láo.
Tại sao giới này lại dạy chúng ta phải tránh xa nói láo? Bởi vì nói láo là một bệnh nghiệp vô đạo đức về miệng, miệng có hai phần ô nhiễm và ác độc không đạo đức:
1. Nhiễm về ăn uống
2. Nhiễm về lời nói
Ở đây chúng tôi xin nói sơ lược thêm về ăn uống, đến khi nói về ăn uống phi thời thì chúng tôi sẽ giải thích rõ ràng và cụ thể hơn. Nhiễm về ăn uống là vì nuôi thân mạng. Nuôi thân mạng có hai phần:
1. Nuôi về thân mạng bằng pháp thiện (chánh mạng).
2. Nuôi về thân mạng bằng pháp ác (tà mạng).
Tránh ăn thịt chúng sanh là nuôi thân mạng bằng thiện pháp. Nuôi thân mạng bằng thiện pháp, bằng chánh pháp là đem sự bình an, sự không bệnh tật, sự không tai nạn vào thân, còn ngược lại là đem những sự khổ đau, những bệnh tật, những tai nạn, những sự bất an vào thân. Cho nên, những người không có tri kiến giải thoát thường ưa thích ăn thịt chúng sanh, thường nuôi thân mạng bằng thịt máu, bằng sự đau khổ chết chóc của chúng sanh, vì thế cuộc đời của họ thường phải gánh chịu biết bao nhiêu sự buồn phiền, cay đắng, bệnh tật khổ đau và tai nạn.
Đứng trên luật nhân quả hễ nuôi thân bằng sự khổ đau thì thân phải nhận lấy quả khổ đau và không thể nào tránh khỏi. Cho nên, người ăn thịt chúng sanh là người có nhiều tai nạn, có nhiều bệnh tật, có nhiều sự khổ đau hơn. Nếu người ăn thịt không bệnh đau thì những người khác trong gia đình phải chịu bệnh đau, phải có tai nạn xảy ra. Đó là một chùm nhân quả để cho mọi người trong gia đình đều có sự buồn rầu lo sợ, phiền não đau khổ. Ngược lại, người không ăn thịt chúng sanh thì ít bệnh tật, ít tai nạn, ít phiền não khổ đau, trong gia đình thường có điều vui, khiến cho mọi người sống có hạnh phúc.
Nhiễm về lời nói là nói không đúng sự thật, nói không đúng sự thật là nuôi tinh thần khổ đau. Cho nên, người hay nói nhiều là người dễ nói láo, người nói láo là người hay giận dữ, luôn luôn tâm buồn phiền, sầu lo, bất an, thật là đau khổ.
Cứ nhìn vào sự ăn uống và lời nói của những người này thì biết ngay nhân quả của họ và họ sẽ được an vui hay buồn khổ, gia đình có hạnh phúc hay không hạnh phúc, gia đình có hòa thuận hay không hòa thuận đều biết rất rõ ràng. Đó là vì họ thiếu đức thành thật.
“TRÁNH XA NÓI LÁO” là những oai nghi tế hạnh tránh xa người nói láo, tránh xa nơi có người nói láo, tránh xa lời nói láo. Đó là sự ngăn ngừa ô nhiễm nói láo. Một khi đã nói láo thì rất khó bỏ các bạn nên đề phòng.
GIỚI HẠNH TRÁNH XA NÓI LÁO
Oai nghi tế hạnh về lời nói không cho phép nói nhiều, người nói nhiều là người thiếu thành thật. Người thiếu thành thật thường hay nói láo, thường hay nói thêm bớt, thường hay nói xấu kẻ khác. Khi chúng ta ở gần những người hay nói nhiều thì nên lưu ý và giữ im lặng là tốt nhất, chỉ có giữ im lặng thì mọi việc mới được yên ổn. Người hay nói láo là người hung dữ ta nên tránh xa những người ấy. Họ là ác quỷ nên những điều ác nào họ cũng làm được.
Phần đông người ta thường lên án phái nữ: “Phái nữ là những người nhiều chuyện nhất”. Còn phái nam thì có nhiều chuyện không? Phái nam cũng có nhiều chuyện, nhưng phần ít. Người nam mà hay nói vặt (nhiều chuyện) là hình tướng người nam mà bản chất là người nữ. Trong Đạo Phật phái nữ rất khó tu, vì họ quá nhiều lời nên xả tâm li dục li ác pháp rất khó.
Người im lặng là Thánh, còn người hay nói là bụi cát, là chất bẩn, là đồ vật không xài được, là đồ bỏ, đồ ném thùng rác. Cho nên, trong đạo Phật có giới hạnh độc cư, độc trú, độc hành để hành giả nhờ đó đi sâu Tứ Như Ý Túc.
Từ bỏ hay tránh xa nói láo là một hành động đức hạnh mà mọi người ai cũng phải thực hiện cho bằng được để xứng đáng những oai nghi tế hạnh làm Người, làm Thánh.
GIỚI HÀNH TRÁNH XA NÓI LÁO
Nói láo dễ thành thói quen, một khi đã nói láo thì rất khó bỏ. Muốn bỏ nói láo là một điều rất khó. Do đó, hằng ngày chúng ta phải thường nhắc nhở tâm: “Tránh xa nói láo, nói láo là một tật xấu, một tật xấu đáng chê trách, đáng phỉ nhổ mà mọi người ai cũng khinh rẻ và không thích thân cận”.
“TRÁNH XA NÓI LÁO” là một giới hành hay nói cho dễ hiểu hơn là một pháp hành “như lý tác ý”, vì vậy hằng ngày chúng ta nên nhắc tâm mình phải tránh xa nói láo, phải lìa xa nói láo, phải từ bỏ nói láo. Do tu tập hằng ngày nhắc tâm như vậy thì mới trở thành người không nói láo. Cho nên, muốn làm người tốt, người có đạo đức thì không nên nói láo.
Tránh xa có nghĩa là không nên gần gũi với sự nói láo, người nói láo, pháp nói láo, kinh sách nói láo, tập thể nói láo v.v..Những nơi đó dễ làm cho chúng ta ô nhiễm nói láo trở thành người xấu, người không ai muốn làm bạn.
Tránh xa trong đó còn có một ý nghĩa quan trọng, đó là quả quyết, cương quyết, dứt khoát một cách mạnh mẽ, đầy ý chí sắt đá, nhờ có sự cương quyết, quả quyết, dứt khoát như vậy nên mới không nói láo, không gần người nói láo, pháp nói láo, kinh sách nói láo, tập thể nói láo v.v..
Trên đây là Giới hành nên có nhiều cách thức và những phương pháp để tránh xa sự nói láo.
________
Trưởng lão Thích Thông Lạc. VĂN HÓA PHẬT GIÁO TRUYỀN THỐNG, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!GAlhxQzb!BSKFU3OVmIdPfkQ0AS6oCw

GIỚI ĐỨC NGÔN NGỮ THỨ 3

NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT


NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” là một hành động đạo đức làm Người, làm Thánh, nó không phân biệt giai cấp nào trong xã hội, mà mọi người sống chung nhau trên hành tinh này, có tôn giáo hay không tôn giáo đều cần phải học và hiểu biết cho rõ ràng.
Đây là một giới luật dạy về đức hạnh ngôn ngữ làm Người, làm Thánh mà các bạn cần phải tu tập, rèn luyện và sống đúng những đức hạnh này để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Có như vậy, các bạn mới biến cuộc sống trên hành tinh này trở thành cõi Cực Lạc, Thiên Đàng.
GIỚI ĐỨC NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT
Theo luật nhân quả kẻ nào nói láo sẽ gặt lấy quả nói láo. Quả nói láo là gì các bạn có biết không?
Quả nói láo đến với các bạn là làm mất lòng tin, không được tín nhiệm, người ta xem bạn như những phường láu cá, lưu manh, gian xảo... Người ta sẽ không thích thân cận với những người đó.
Khi chúng ta tiếp cận với những người nói quá nhiều thì chúng ta biết ngay họ là những người láu cá, người không thành thật, người gian xảo, người hay nói xấu kẻ khác, v.v..
Khi chúng ta đọc một bài văn nghị luận, lối viết văn lý luận loanh quanh trườn uốn như con lươn là biết ngay người viết bài văn này là người không thành thật, luận méo mó, không đúng sự thật, không nắm vững và hiểu rõ một sự việc cụ thể, chỉ tưởng tượng hoặc nhai lại bã mía của những người khác. Cũng giống như chúng ta đọc kinh sách Đại Thừa thì biết ngay là kinh ngụy tạo, kinh tưởng giải, ảo giác v.v.. Chỉ có những người không tu tập, tu chưa chứng đạo thì mới không hiểu biết, mới lầm lạc, mới bị lừa đảo cho rằng kinh sách Đại Thừa là Phật thuyết.     
Những người không học giới luật đức hạnh khi cầm bút viết là hay ngụy biện lời nói của mình, thiếu tính thành thật, mới đọc thoáng qua thì thấy hay nhưng khi nghiệm xét lại từng câu, từng lời, từng ý, thì bài văn ấy mang tính ngụy tạo rất rõ ràng mà trong sách chúng tôi thường nói là tưởng giải.
“GIỚI ĐỨC NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” dạy chúng ta nói những lời chân thật, khi cầm bút viết về vấn đề tôn giáo thì phải tu chứng do mắt thấy, tai nghe và tâm ý hiểu biết như thật thì viết như thật, chứ không thêm bớt một tí xíu nào cả thì đó là lời nói chân thật, lời nói chân thật thì bài viết chân thật. Bài viết chân thật thì đơn giản dễ hiểu tình cảm xúc tích khiến cho người đọc rất gần gũi, thân thương. Người thành thật thì văn thành thật, người xảo trá thì văn viết xảo trá, người hung dữ thì văn hung dữ. Cho nên xét qua lời nói, lời văn thì biết được tính chất của từng người.
“GIỚI ĐỨC NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” dạy chúng ta nói những lời chân thật. Dạy nói những lời chân thật là dạy chúng ta sống thành thật, thành thật là một đức hạnh làm Người, làm Thánh. Cho nên, làm người phải giữ gìn đức hạnh này đừng để sơ sót nói lời không thành thật mà trở thành người vô đạo đức các bạn ạ!
Từ trong giới luật này suy ra một người thành thật sẽ viết bài thành thật, một người không thành thật sẽ viết bài không thành thật như trên đã nói. Cho nên, dựa theo ngôn ngữ chúng ta biết được người, vì thế, văn là người, người là văn.
Kinh sách Nguyên Thủy là kinh sách thành thật, không có sự dối trá lừa đảo lường gạt, còn kinh sách phát triển Đại Thừa thiếu sự thành thật thường dẫy đầy sự mâu thuẫn, dối trá gây mê tín ảo giác cho người đọc.
Cho nên, khi đọc kinh sách Nguyên Thuỷ chúng ta dễ phát hiện ra những câu hoặc những đoạn văn do các Tổ viết thêm vào. Những câu và những đoạn văn ấy thường thiếu chân thật, giàu tưởng tượng, phi đạo đức, thường mâu thuẫn với ý nghĩa của lời Phật dạy. Do đó, chúng ta nhận biết những đoạn kinh sách sai lệch không có khó khăn. Tư tưởng ảo giác của các Tổ đều nổi bật rõ nét thiếu chân thật đang rải rác trong bộ kinh Nguyên Thủy, nên chúng ta phân loại và loại trừ ra dễ dàng.
Kinh sách Nguyên Thủy dạy sự giải thoát chân thật thường dạy ngăn và diệt ác pháp, bằng sự tự lực của mỗi người. Còn kinh sách phát triển Đại Thừa dạy cầu cúng dựa vào sự hộ trì che chở của chư Phật, chư Bồ Tát. Do sự tín ngưỡng mê tín này đưa dần con người vào cảnh giới yếm thế, tiêu cực v.v.. Rồi từ đó dẫn con người mất sức tự chủ, đi đến tinh thần yếu đuối, bại liệt, tiêu cực, mất tự lực.
GIỚI HẠNH NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT
Cho nên, những oai nghi tế hạnh nói lời chân thật rất khó, vì thế phải có sự tu tập rèn luyện hằng ngày, phải có sự bền chí quyết tâm dứt bỏ, từ bỏ nói những lời nói không chân thật. Có như vậy các bạn mới thành người tốt, người có đức, có hạnh về ngôn ngữ. Và hơn nữa tâm của các bạn mới bất động trước các pháp và các cảm thọ.
“GIỚI HẠNH NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” là oai nghi tế hạnh của ngôn ngữ tuyệt vời, dám nói thẳng, nói thật không hề sợ một ai. Chuyện có nói có, chuyện không nói không, chuyện sai nói sai, chuyện đúng nói đúng, dù lời nói ấy của các Tổ hay một vị Thầy nào nói sai thì nói sai, không bưng bít che đậy, luôn nói đúng sự thật. Cho nên, nói những lời chân thật là oai nghi tế hạnh của người tu sĩ Phật giáo chân chánh.
Ví dụ: Kinh sách Đại Thừa không phải Phật thuyết, kinh dạy những điều mê tín, ảo tưởng, phi đạo đức v.v.. thế mà từ xưa đến nay ít ai dám nói nó sai. Đó là không dám nói những lời chân thật. Người không dám nói những lời chân thật là người yếu đuối và nhút nhát.
GIỚI HÀNH NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT
Muốn nói những lời chân thật thì hằng ngày các bạn nên tác ý: “Làm người phải nói những lời chân thật, không được nói sai sự thật” hoặc tác ý như sau: “Thà chết nhất định không nói sai sự thật”.
“NÓI NHỮNG LỜI CHÂN THẬT” là nói những lời đẹp đẽ đầy đủ đức hạnh. Họ là những người dũng cảm, gan dạ.
Nhờ có tác ý như vậy các bạn sẽ đầy đủ nghị lực khi nói ra những lời chân thật mà không hề sợ ai.
________
Trưởng lão Thích Thông Lạc. VĂN HÓA PHẬT GIÁO TRUYỀN THỐNG, Nxb. Tôn Giáo, 2011, tập 2.
Link: https://mega.co.nz/#F!GAlhxQzb!BSKFU3OVmIdPfkQ0AS6oCw